Lâm Thanh Bách lấy ra một điếu thuốc, nhưng không châm lửa, nét mặt mang theo vài phần không rõ. "Cô đang uy h**p tôi?" Hứa Hồng bất chấp nói: "Có thể nói như vậy. Nếu như cha của Lưu Hồng Quân biết sự thật, chắc chắn ông ta sẽ hận anh." "Hồng Hồng, con đang nói bậy gì thế." Hứa Kiến Hải mắng. Tìm người ta giúp đỡ, không thể nói lung tung thế được. Hứa Hồng không thèm quan tâm tới gã ta, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Thanh Bách. Lâm Thanh Bách nói: "Nếu như hai người muốn gặp bộ trưởng Lưu, có thể chờ ở đây, đợi chút nữa ông ta sẽ đi ra." Nghe thấy Lâm Thanh Bách nói ra hành tung của Lưu Kiến Quân, Hứa Hồng mừng thầm, nghĩ anh kiêng dè chuyện này nên mới nói như vậy. Chị ta tiếp tục nói: "Còn muốn phiền bộ trưởng Lâm chờ cùng chúng tôi, đến lúc đó tiện nói chuyện." Chỉ cần Lâm Thanh Bách chịu ra mặt, chuyện này nhà họ Lưu phải cắn răng chịu đựng thôi. Lâm Thanh Bách nở nụ cười, nụ cười mang theo vẻ lạnh lẽo: "Đợi Lưu Kiến Quân đi ra, hai người muốn nói cái gì cũng được. Nhưng mà cô nên nhớ kỹ một điều, ban đầu người bám víu Lưu Hồng Quân chính là cô. Cô nói đến lúc đó Lưu Kiến Quân biết chuyện này, ông ta sẽ như thế nào? Có công sức để làm thế này thì không bằng đi tới cục cảnh sát, không được nữa thì c*̃ng có thể lên tỉnh. À, đừng nên tùy tiện uy h**p người khác. Dù sao thiệt thòi cô phải chịu sẽ không nhỏ đâu." Nói xong anh xoay người đi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247656/chuong-669.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.