Tuổi tác anh Lâm so với Giang Bá Ân còn trẻ hơn, sao lại để cho anh Lâm ở nhà nghỉ ngơi, đây là ý gì. Trong lòng bà ta thấy nghi ngờ, thuận miệng hỏi luôn. "Nghỉ ngơi thì làm sao? Chẳng lẽ còn bắt anh vào trong bộ đội? Lý Uyển, chúng ta từng tuổi này rồi, còn so đo những thứ đó làm gì?" Lâm Trường Chinh nhíu mày: "Còn nữa, sau này đừng làm chuyện lén lút như vậy nữa, mất mặt!" c*̀ng là lính già nhiều năm, ai nhìn trộm hay không, còn không biết được hay sao? Người ta không nói ra thẳng mặt, ông cũng ngại nói. Buổi tối Lâm Thanh Tùng từ công xưởng quân đội về, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi. Thấy cha mẹ mình còn đang chiến tranh lạnh, cậu ta lập tức đi hỏi anh trai. "Nhà lại cãi nhau à? Anh nói xem cha mẹ đã tuổi này rồi sao còn cứ gây chuyện." Lâm Thanh Tùng cũng cảm thấy thật nhảm nhí. Chủ yếu là bây giờ mẹ cậu ta càng ngày càng không được bình thường, cứ thích suy nghĩ lung tung. Lâm Thanh Bách đang hút thuốc, đứng ở cửa sổ nhìn khu tập thể: "Chuyện người lớn, bớt xía vào. Em quản tốt mình là được. Gần đây công xưởng quân đội có một số nhiệm vụ mới phải không." "Sao anh biết vậy, thầy của em mấy ngày nay không biết chạy đi đâu, em đi hỏi mà chẳng ai nói cho em biết cả." Gần đây công xưởng quân đội có mấy chuyên gia không hiểu sao không thấy đâu, làm cho đám nhân viên nghiên cứu bọn họ ai c*̃ng hoang mang. "Thanh Tùng, sau này có cơ hội thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246230/chuong-650.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.