Trái tim của ông ta lúc này cũng coi như được yên ổn. Xem ra hai người này không những không thân thiết mà còn có mâu thuẫn nữa. Ông ta cười nói: "Bác sĩ Tôn, cô cũng quen biết đồng chí nữ đó sao." Tôn Hỉ Mai đang vô cùng buồn bực, nghe thấy lời này, không vui vẻ gì hỏi: "Anh cũng quen à?" "Quen thì có quen, nhưng cũng không phải chuyện tốt đẹp gì." Cao Kiến Quốc dò xét nói. Tôn Hỉ Mai nghe thấy lời này, ngồi bật người thẳng dậy, nhìn chằm chằm Cao Kiến Quốc: "Lời này là có ý gì?" Cao Kiến Quốc nói hết chuyện Hứa Nam Nam với người ta cùng nhau cất giấu đồ cổ cho Tôn Hỉ Mai biết. Nghe xong chuyện này, Tôn Hỉ Mai không tin: "Nếu cô ta thật sự phạm tội, tại sao các anh lại tha cho cô ta?" "Còn không phải là do chưa kịp thẩm vấn sao, hơn nữa có một người khác có liên quan cũng bị bộ trưởng Lâm ở thị trấn Nam Giang đưa đi rồi. Người kia trực tiếp cầm súng chĩa vào đầu tôi, tôi có thể làm gì được chứ? Chúng tôi làm chính trị tư tưởng học tập, lấy đâu ra lá gan đối chọi với đám người cầm súng đó chứ." Lời Cao Kiến Quốc nói có vài phần oan ức. Tôn Hỉ Mai nghe xong cảm thấy như dời sông lấp biển. Anh Thanh Bách tuân thủ kỷ luật, ngay thẳng chính trực như vậy, vậy mà lại vì đồng chí nữ này mà rút súng về phía đồng chí khác. Lại còn bao che cho bọn họ như vậy. Nếu như chuyện này bị báo lên trên, tiền đồ cả đời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246192/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.