"Bác sĩ Tôn à, cô tan làm rồi sao. Hay chúng ta cùng đi ăn cơm được không?" Tôn Hỉ Mai thấy khuôn mặt đó của ông ta là đã nuốt không nổi: "Không cần đâu, tôi về ký túc xá." " y da bác sĩ Tôn à, cô không ăn cơm thì làm sao được chứ. Lỡ đói tới sinh bệnh thì chủ nhiệm Tôn sẽ lo lắng đó." Cao Kiến Quốc cười tươi nói. Ông ta chưa từng nghĩ bản thân từ thủ đô tới tỉnh lỵ có thể gặp được thời cơ tốt thế này. Nếu như có thể xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với cô Tôn thì sau này sẽ có không ít cơ hội. Quan trọng là cô Tôn này chưa kết hôn, không chừng ông ta sẽ có cơ hội. Nghĩ tới đây thôi là ánh mắt c*̉a Cao Kiến Quốc càng thêm tha thiết. Tôn Hỉ Mai bị ông ta nhìn như vậy, cả người cảm thấy không thoải mái chút nào: "Trưởng ban Cao à, việc tôi có ăn cơm hay không thì có liên quan gì đến cha tôi. Với lại nếu như anh không nói thì cha tôi làm sao biết được việc này." Đừng tưởng cô ta không biết tên Cao Kiến Quốc này ngày nào cũng lấy danh nghĩa của cô ta để gửi điện báo cho cha cô ta. Rõ là trong lòng ông ta có dụng ý khác. Cao Kiến Quốc bị cô ta làm bẽ mặt, trong lòng có chút bực bội, nhưng khuôn mặt vẫn cười nói: "Tôi chỉ là quan tâm bác sĩ Tôn thôi mà." "Sau này không cần chủ nhiệm Cao phải lo lắng đâu, bây giờ tôi có việc gấp không nói nhiều với anh nữa." Nói rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246189/chuong-609.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.