Hứa Kiến Sinh lau nước mắt, mũi đỏ ửng lên, mắt đỏ hoe nhìn mọi người nói: "Chuyện của Mai Tử con nhúng tay không nổi. Nếu mọi người cảm thấy con không tốt thì cứ việc mắng chửi, con cũng không còn cách nào khác. Hôm nay nhân tiện có mọi người ở đây, tiện thể con sẽ nói luôn, sau này ở nhà có việc gì con sẽ không quản nữa. Không quản nữa!" Hứa Kiến Sinh vừa nói dứt lời, móc trong túi ra một xấp tiền quăng xuống đất. Hắn ta kéo Hứa Linh đang đứng ở trước cửa rồi đi ra ngoài. Lý Tĩnh thấy vậy chạy theo, miệng không ngừng kêu: "Anh à, anh đợi em với." Cả gia đình họ Hứa đứng phía sau đều há hốc mồm trước tình cảnh này. Bà Hứa nói: "Như vậy là có ý gì, thằng cả nói như vậy là có ý gì?" Trương Thúy Cầm méo mặt: "Nói không lo nữa, mẹ à, ý người ta là không nhận mẹ nữa đấy." Không quan tâm thì thôi, cô ta cũng chả có gì lo lắng. Sau này con trai của cô ta tiếp nhận công việc, còn đứa con gái thì gả vào ủy ban huyện, không cần cả nhà bác cả bận tâm nữa. Bà Hứa lúc này mới kịp phản ứng, nằm xuống đất lăn lộn: "Tạo nghiệp mà, tạo nghiệp mà…" Lần này thì không một ai khuyên bà ta đứng dậy cả. Hứa Kiến Sinh kéo theo Hứa Linh chuẩn bị đi ra khỏi thôn. Lúc đi ngang qua nhà Tống Quế Hoa thấy Hứa Nam Nam đang ngồi trong vườn nhà Tống Quế Hoa, hắn ta chùi mặt, thở một hơi thật dài rồi đi tiếp. Ngược lại Lý Tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5246182/chuong-602.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.