Hai người ăn cơm xong thì đi đến nhà khách tìm hai phòng đơn. Lúc đi đến trước cửa, Lâm Thanh Bách kéo cô lại: "Anh ở ngay bên cạnh, nếu em sợ thì gõ vào tường." Hứa Nam Nam biết anh lo lắng cô bị chuyện ban ngày dọa sợ không thể ngủ được đây mà. Cô gật đầu: "Gan của em nào có nhỏ như thế." Lâm Thanh Bách cười thở dài, sửa sang lại mái tóc cho cô: "Đi nghỉ ngơi đi." Hứa Nam Nam vâng một tiếng, lưu luyến nhìn anh đi về phòng mình. Trở về phòng, cô mới rã rời ngồi sụp xuống giường. Trước đó khi bị người ta bắt, tuy rằng cô rất căng thẳng, nhưng thật sự không có sợ lắm. Có lẽ trong tiềm thức cô tin tưởng Lâm Thanh Bách. Nhưng sau khi nhớ lại chuyện, tim cô vẫn còn đập mạnh thình thịch. Nếu như không có Lâm Thanh Bách thì phải làm sao đây. Hoặc là lúc Lâm Thanh Bách cũng không có cách gì thì cô phải làm gì đây? Hiện giờ vẫn chưa là lúc sau đó, cũng không phải là lúc bọn đầu trâu mặt ngựa cầm quyền. Lâm Thanh Bách có thể cứu cô một lần, còn có thể cứu cô lần thứ hai không? Cô vẫn luôn cho rằng mình là một nhân vật nhỏ, nhân những ngày tháng đó vẫn chưa đến cô tranh thủ nhặt chút đồ cổ để kiếm chút tiền. Tiện thể giữ gìn một số di vật văn hóa, cũng có thể sống một cuộc đời bình an. Thế nhưng bây giờ xem ra tất cả đều do bản thân tưởng tượng tốt đẹp quá rồi. Người đàn ông hôm nay nhằm vào cô như thế, xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245335/chuong-590.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.