Hơn nữa nghe bà Ngụy nói, không lục soát được gì từ chỗ của Ngụy Tiểu Đông cả, tội này vẫn chưa thành. Có thể bây giờ vẫn chưa tới mười năm đó đâu, không phải có ai chỉ vào đâu nói một câu nhà tư bản thì người đó chính là nhà tư bản. Hứa Nam Nam đang suy nghĩ, bên ngoài lại truyền tới tiếng hoan hô. Các đồng chí khác bên trong lều cũng chạy hết ra ngoài, Hứa Nam Nam cũng buồn bực đuổi theo phía sau. Mới vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy trưởng ban Tiêu cười to: "Chúng ta được hạng nhì!" Mấy người khác trong đoàn hợp xướng cũng không nhịn nổi, vui sướng kêu òa lên. Mặc dù các đồng chí tham gia biểu diễn khác không có hạng, thế nhưng tràn đầy cảm giác vinh dự tập thể, nghe thấy tiết mục của người trong mỏ được tốt, cũng nở nụ cười. "Cán sự Vu, cán sự Vu, chúng ta được thưởng rồi, khi nào mới có bằng khen." Có một công nhân lớn tuổi về hưu đuổi theo hỏi Hứa Nam Nam. Đây là vinh dự, vinh dự quý báu so với bất kỳ thứ gì. Hứa Nam Nam cười nói: "Chuyện này hẳn phải hỏi các cấp lãnh đạo, tôi cũng không biết." Trưởng ban Tiêu nói: "Gấp gì chứ, dù sao cũng phải tặng chúng ta. Quay về chắc chắn trong mỏ sẽ phải thưởng thêm đấy." Hạng nhì toàn tỉnh, làm vẻ vang mặt mũi của quản lý mỏ Cao, kiểu gì cũng phải thưởng thêm một chút. Vừa nghe nói trong mỏ sẽ còn thưởng thêm, ánh mắt của những người khác sáng lên. Phần thưởng của tỉnh là vinh dự, phần thưởng của trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245327/chuong-582.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.