Tiền thuốc men và viện phí cộng lại cũng không ít, hàng xóm không ai trả. Hứa Nam Nam không còn cách nào khác, giúp trả tiền trước. Đến lúc quay lại, hàng xóm đều đi rồi. Bà Ngụy dựa bên giường rơi nước mắt: "Thằng Ngụy nhà chúng tôi chỉ làm công cho người ta, sao lại biến thành nhà tư bản chứ." Hứa Nam Nam nói: "Bà, Ngụy Tiểu Đông rốt cuộc ra sao rồi?" "Bà không biết, có mấy người chạy vào nhà, nói trong nhà có đồ đạc gì đó rồi đưa Tiểu Đông đi, còn làm nhà cửa rối loạn hết cả lên nhưng trong nhà cái gì cũng chẳng có." Hứa Nam Nam nghe xong, cũng cảm thấy kì lạ. Rõ ràng Ngụy Tiểu Đông giấu đồ ở bên ngoài, sao người tố cáo lại báo cậu ta giấu đồ trong nhà chứ. Bây giờ Ngụy Tiểu Đông gặp chuyện rồi, có lẽ nguyên nhân là vì cô. Bà Ngụy lại đang nằm trong bệnh viện, trong đầu Hứa Nam Nam rất hỗn loạn. Buổi chiều trời sắp tối, Hứa Nam Nam giao đủ viện phí cho bệnh viện, rồi lại cầm phiếu lương thực ở nhà ăn bệnh viện, nhờ ý tá đưa cơm giúp rồi mới từ bệnh viện rời đi. Cả quãng đường cô đều tâm thần bất an. Ngụy Tiểu Đông là người cẩn thận, những đồ đó được lén lút giấu trong trạm thu hồi đồ phế thải, Nói khó nghe chút, đó chính là đồ đồng nát, thế nào lại bị người ta tố cáo được. Lại nghĩ đến những người mặc quân phục xanh trên đường, Hứa Nam Nam lại nghĩ đến chuyện sau này. Không lẽ là điềm báo trước chuyện sắp xảy ra đó? Cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245323/chuong-578.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.