Hứa Nam Nam bị trưởng ban Tiêu nhìn đếm mức không được tự nhiên: "Tôi thật sự không được, tôi không biết ca hát cũng không biết nhảy múa." Quan trọng là cô không thích tham gia biểu diễn như thế này. "Không biết có thể học, người trẻ tuổi phải có tự tin, phải có tinh thần chiến đấu. Tiểu Trương quá đen, Lý Vĩ Minh còn phải chăm sóc vợ, chị Liễu càng không cần phải nói, trong nhà rất bận. Cô là nữ thanh niên độc thân duy nhất trong văn phòng chúng ta, chuyện này cũng chỉ có thể là cô làm thôi." Nghe trưởng ban Tiêu nói như vậy, Hứa Nam Nam nhìn những người khác trong văn phòng. Cả đám người đều gật đầu với cô. Buổi chiều tan làm, Hứa Nam Nam ngồi trên xe buồn rầu: "Anh Lâm, em phải làm sao đây, nghĩ đến phải đi biểu diễn em lại thấy buồn bực. Em cứ muốn qua loa tùy tiện cho rồi, nhưng lại không muốn làm trưởng ban Tiêu và mọi người thất vọng." "Thật sự không được thì hát một bài vậy." "Không biết." Cô biết hát nhạc thịnh hành, nhưng lúc này hát thì người ta không phải sẽ nói là âm thanh đồi trụy sao? "Vậy em biết gì thì biểu diễn cái đó. Thật sự không được nữa, thì đến khi đó luyện tập là được, chỉ cần cố hết sức thì không được chọn cũng không sao." Hứa Nam Nam nghe xong, cảm thấy cũng chỉ có thể như vậy. Nếu mình nỗ lực, không trúng tuyển còn có thể trách ai. Nghĩ thông rồi, tâm trạng lại tốt lên. Cô kéo áo Lâm Thanh Bách: "Anh còn chưa nói cho em, hôm nay là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245317/chuong-572.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.