Nói xong, bà ta hất tay Lý Uyển ra, lập tức rời đi. Lý Uyển vô cùng sốt ruột, không đuổi kịp, bà ta lại quay lại nói chuyện với Lâm Trường Chinh: "Anh nói xem sao vừa rồi anh lại nói như thế, bây giờ đã làm mích lòng với người ra rồi đấy." "Mích lòng thì sao chứ, anh nói với em luôn, cho dù lần này Thanh Bách không dẫn ai về nhà, anh cũng không để Thanh Bách cưới con gái nhà bọn họ đâu." Lâm Trường Chinh hừ một tiếng, đặt ly trà xuống đi lên lầu. Tôn Bác Văn là người thế nào chứ, thứ đầu cơ trục lợi, hành động lần đó đã đắc tội không biết bao nhiêu người. Nếu không phải may mắn thì bây giờ không chắc còn có thể ở lại yên ổn ở cái khu này đâu. Ngay cả khi sau này Tôn Bác Văn có cơ hội hoành hành, thế cũng sẽ không lâu dài được. Dù sao trên đời này, cái thiện vẫn luôn áp đảo cái ác. Lúc trước ông không có cách nào khác, nhưng Thanh Bách không thể có quan hệ với một người như Tôn Bác Văn được. Nếu thật sự có một ngày như thế, ông và Thanh Bách có cắt đứt quan hệ cũng được. Lý Uyển thấy ông để lại lời này rồi lập tức đi lên lầu, trong lòng vô cùng chua xót. Hoá ra chỉ có một mình bà ta lo lắng cho cái nhà này thôi. Mấy người còn lại đều là người không tim không phổi. Nghĩ tới thái độ của chồng và con trai dành cho mình, bà ta tủi thân ngồi trên ghế sofa lau nước mắt. Những năm qua, bà ta xây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245304/chuong-559.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.