Edge (hoặc thiết bị có sẵn giọng tiếng Việt). Nhưng không có cách nào, ai bảo người ta là chị dâu chứ. "Được, vậy chị đừng đi quá xa, đợi em ở gần đây. Em sẽ quay lại ngay." Lâm Thanh Tùng dặn dò một lượt, lúc này mới vội vàng đi đến cửa hàng bách hóa. Thấy Lâm Thanh Tùng chạy xa rồi, Hứa Nam Nam mới quay lại, bước vào cổng lớn kia. Thứ vừa nãy nhìn thấy kia, bây giờ đang bị một đứa bé dùng chân đạp chơi. Cậu bé đó còn học tiếng chó sủa: "Gâu gâu gâu." Hứa Nam Nam nhìn chằm chằm vào vật kia, cô chưa nhìn thấy đồ thật nên không thể chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng trong nội tâm cô không muốn từ bỏ thứ này. Đây không phải là thứ mà tiền có thể so sánh được. "Bạn nhỏ, đây là của nhà bọn em sao?" Hứa Nam Nam chỉ vào đầu chó kia nói. Cậu bé năm sáu tuổi, một tay che đầu chó và nói: "Đây là Vượng Tài của em." Một người phụ nữ đi ra khỏi phòng, nhìn Hứa Nam Nam hỏi: "Cô tìm ai?" Hứa Nam Nam cười nói: "Xin chào đồng chí, tôi vừa đi ngang qua nhà mọi người, nhìn thấy cái đầu chó bằng đồng này, cảm thấy rất thú vị, muốn hỏi xem có thể đổi cho tôi được không. Lấy tiền và phiếu lương, phiếu vải đều được." "Cô muốn đổi cái này?" Người phụ nữ nói. "Ừm. Tôi muốn lấy về làm vật trang trí." Hứa Nam Nam lại cười nói: "Đây là cái duy nhất trong nhà chị phải không?" "Chỉ có một cái. Nhưng nếu cô muốn, cũng không thể thu nó như đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245300/chuong-555.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.