Mẹ Tôn nghe vậy nở nụ cười: "Làm sao có thể hòa giải được, lúc trước Chu Vân Sơn chịu thiệt trong tay Lâm Trường Chinh, làm sao có thể dễ dàng hòa giải như vậy được. Ông ta có muốn thì Chu Vân Sơn người ta c*̃ng không chịu đâu. Lâm Trường Chinh xem chừng chắc chỉ là không tiện thể hiện quá nhiều trước mắt cô gái đó nên mới không cho phép nói thôi. Sau này con cũng đừng nói. Chuyện của thế hệ trước, người trẻ tuổi các con đừng nhúng tay vào. Nhưng Hỉ Mai à, con vẫn đừng nên đến nhà họ Lâm nữa. Mẹ và cha con cũng chỉ là một đứa con gái là con, không muốn để con chịu uất ức." "Mẹ, con không thấy uất ức. Con đã kiên trì bao nhiêu năm này, bây giờ con không muốn từ bỏ. Sẽ có một ngày nào đó con đợi được anh ấy." Bà Tôn thấy cô ta kiên trì như vậy, trong lòng cũng không đành lòng khuyên cô ta nữa. "Chờ cha con trở về, mẹ sẽ nói chuyện với cha con, để đích thân ông ấy đi nói chuyện với Lâm Trường Chinh. Nếu thật sự không được thì cứ quyết định trước, còn chuyện tình cảm sau này bồi dưỡng tiếp c*̃ng được." "Hay là khoan hãy làm như thế, con vẫn muốn tự giành lấy xem thử." Tôn Hỉ Mai kiên cường nói. Cô ta đã chống đỡ được qua ngần ấy năm, không có lý để cha mẹ mình ra mặt ngay lúc này được. Chỉ là anh Thanh Bách hình như mấy ngày nữa sẽ rời đi… Hứa Nam Nam vốn định đến nhà họ Chu một chuyến trước khi đi, nhưng sáng sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245294/chuong-549.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.