Hứa Nam Nam khịt mũi coi thường, suy nghĩ lại cô thấy vẫn nên mua cho. Cô quay đầu lại tìm người bán hàng, định bỏ tiền mua một bộ cho Lâm Thanh Bách. Lúc ra khỏi cửa hàng bách hóa, Lâm Thanh Bách thở dài: "Nam Nam, bao giờ em mới có thể không xem anh như người ngoài. Em phải học cách ỷ lại anh." Hứa Nam Nam bình tĩnh nhìn anh: "Em ỷ lại anh mà, nhưng em cảm thấy có một số việc em có thể làm thì em sẽ làm." Lâm Thanh Bách nhìn dáng vẻ kiên định của cô, xoa tóc cô, kìm nén nỗi bất an trong lòng. Trên đường về Nam Giang, Cậu Hai lại tìm tới. Hứa Nam Nam mượn vẻ ngủ gà ngủ gật đi vào Taobao. Tôi Là Cậu Hai: Cái bình kia có nguồn gốc như thế nào ấy? Tôi nhìn thoáng qua đã thấy ưng ý, không cần phải nói, chắc chắn là cô tìm "giúp tôi" đúng không? Như sợ Hứa Nam Nam sẽ không bán cho mình, cậu ta còn cố ý đặt từ "giúp tôi" vào trong ngoặc kép. Hứa Nam Nam gửi một biểu tượng cảm xúc khó xử: "Ngại quá, tôi không bán thứ này." Tôi Là Cậu Hai: "Sao không bán, không phải chúng ta đã thương lượng rồi sao?" "Tôi cảm thấy có lẽ thứ này có nguồn gốc từ trong hoàng cung, tôi phải xác nhận trước đã." Tôi Là Cậu Hai: "Lấy cớ lấy cớ, đã nói rồi mà, sao tôi thích thì lại không bán nữa." "Tôi nói thật, nếu bán thì không phải tôi sẽ lỗ sao?" Hứa Nam Nam gửi một biểu tượng bi thương sang. Tôi Là Cậu Hai: "Người trong ngành như chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245265/chuong-520.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.