Bà ta cười giả tạo nói: "Người ta như thế nào? Nghe nói đối tượng hẹn hò của bộ trưởng Lâm còn là con gái nhà cô ta đó, gia đình tôi làm thân thích với nhà người ta cũng không thiệt." Sau khi tức giận nói xong, bà ta lại thấy hối hận, vẫn chưa nghe ngóng rõ chuyện này đâu, sao lại nói với người phụ nữ này làm gì chứ. Trong lòng rất bực, bà ta mím môi đi lên cầu thang về nhà. Dì Tôn đứng tại lối vào cầu thang với vẻ mặt như nuốt phải ruồi bọ, ánh mắt của bộ trưởng Lâm là như vậy ư? b*** chiều tan làm, Hứa Nam Nam vừa ra đến cổng thì thấy Lý Tĩnh đang nói chuyện với Lâm Thanh Bách. Chú Vệ ở bên cạnh tỏ vẻ ngượng ngùng. Lâm Thanh Bách cười nhạt, trong mắt lại không có ý cười. Lý Tĩnh nói chuyện, còn anh chỉ đứng nghe. "Con bé còn nhỏ, không biết nỗi khổ tâm của người lớn. Cậu nói đi, con bé là con gái ruột của tôi, sao tôi có thể không quan tâm nó chứ? Nếu thật sự không quan tâm thì ngần ấy năm nó lớn lên bằng cách nào. Nạn đói năm đó khiến nhiều người chết như vậy, tại sao con bé lại không chết? Cậu nói có đúng hay không? Tiểu Lâm à, cậu lớn hơn nó, bình thường cũng giúp tôi khuyên nó nhiều vào." Lúc đi ra khỏi ủy ban huyện, Lý Tĩnh đã biết quân cờ Lâm Thanh Bách này dùng rất tốt, điều đó càng khiến cô ta kiên định với quyết tâm lôi kéo quân cờ đó về phía mình. Vì vậy khi quay lại hầm mỏ, thấy Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245255/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.