Vào thời điểm này, gạo kê cũng được xem là lương thực tinh chế trong nhà, Hứa Nam Nam vừa nhìn đã biết là nhà anh ấy không nỡ ăn. Cô còn chưa nói gì, ông Vu và bà Vu đều không chịu nhận. Tuy rằng hai đứa nhỏ đến ở trong nhà nhưng chúng đều rất ngoan, còn thường giúp đỡ dọn dẹp nhà cửa và chưa bao giờ gây rắc rối. Bọn nhỏ còn giúp ông Vu bớt buồn. Sao có thể vì bọn trẻ đến đây ở mấy ngày mà đòi lương thực tinh chế của nhà người ta được chứ. Trước đây ông Vu và bà Vu cũng từng sống ở nông thôn. Họ cũng biết rằng nông thôn khó khăn hơn thị trấn, lương thực phụ còn không có mà ăn, cũng không biết trong nhà đã tích góp bao lâu mới có được số lương thực tinh chế này. "Nếu mọi người không cần thì sau này cháu không dám cho hai thằng nhóc này đến đây nữa." Hứa Quý nhíu mày nói: "Cho dù trong nhà có khó khăn thì vẫn bỏ ra được chút lương thực này. Cũng không thể để hai đứa nhỏ đến ăn không uống không mãi được. Bằng không lúc về cháu phải giải thích với trong nhà thế nào." Thấy Hứa Quý kiên trì, hai cụ chỉ đành nhận lấy, sau đó lấy mười quả trứng gà bảo Hứa Quý đem về nhà ăn. Hai bên lại lôi lôi kéo kéo một phen, lúc này mới coi như tiếp nhận. Hứa Quý dẫn hai đứa nhỏ đi, Hứa Nam Nam đương nhiên muốn tiễn người đến trạm xe. Trên đường đi, Hứa Quý muốn nói lại ngừng, cứ xoắn xuýt mãi. Hứa Nam Nam nói: "Chú Quý,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245251/chuong-506.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.