Tôi biết như vậy có chút vô liêm sỉ, nhưng tôi cũng bế tắc rồi. Hôm qua tôi đi hỏi Hứa Hồng, cô ta không muốn. Còn nói nếu tôi không chịu cưới cô ta thì cô ta sẽ chờ Lưu Hồng Quân... Dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng đừng ghim chuyện của Hứa Hồng lên người anh trai tôi. Tôi là em trai của anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ bảo vệ tôi. Cô có thể oán tôi, nhưng đừng oán anh trai tôi. Lúc nhỏ anh ấy đã chịu không ít khổ, nay đã lớn như vậy rồi, khó khăn lắm mới tìm được người têu, đừng vì chuyện của tôi mà phá hỏng mọi thứ." Hứa Nam Nam nghĩ đến Lâm Thanh Bách, trong lòng cô cũng không dễ chịu. "Chờ anh của cậu quay lại, cậu nói với anh ấy là tôi đi công tác rồi." Lúc lên xe lửa, tâm trạng của Hứa Nam Nam đã tốt lên một chút. Cô không đi thành phố Đông Dương mà trực tiếp ngồi xe đi Tây Bắc. Thời tiết ở Tây Bắc cũng nóng, nhưng so với Nam Giang thì lại đỡ hơn một chút. Sau khi xuống khỏi xe lửa, Hứa Nam Nam vừa đi vừa hỏi đường, trên đường gặp được người ở đó vào thành phố mua đồ và được đi nhờ xe, cuối cùng cũng thuận lợi đến nông trường Tây Bắc. Hứa Nam Nam nói cảm ơn, rồi lấy khoảng hai cân bột mì từ trong túi ra. "Hôm nay thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều." Người đánh xe là đại đội trưởng trong thôn, một người đàn ông Tây Bắc thật thà chất phác. Anh ấy còn chưa nói gì thì vợ đã mỉm cười nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245238/chuong-493.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.