Lý Tĩnh không tốt đến mấy thì cũng là vợ của hắn ta, bị anh em mình đánh như vậy, còn oán trách họ không quản giáo tốt con cháu, cục tức này hắn ta cũng không nuốt trôi được. Hứa Kiến Hải nhìn đôi mắt sưng phù của đứa con gái cả, có chút không đành lòng, nhưng khi nghĩ đến mất mặt ở đây thì chi bằng về quê, dứt khoát cắn răng nói: "Được, nhỏ cả cùng em trở về nhà. Nhưng lúc kết hôn, vẫn nên xuất giá từ bên anh chị." Gả cho người thành phố, vẫn nên xuất giá từ thành phố cho hãnh diện. Hứa Kiến Sinh không có ý kiến gì: "Được." Thấy việc mình phải trở về quê đã được quyết định, trong lòng Hứa Hồng càng không can tâm. Sao nhất thiết phải về quê chứ. Hứa Nam Nam đồng ý với Lâm Thanh Bách, không hỏi chuyện của Hứa Hồng nữa. Không ngờ buổi chiều tan làm, Hứa Hồng lại đợi cô ở ngoài. Có lẽ là vì đính hôn rồi nên cô gái này dường như có chút tự tin hơn, những người khác nhìn chị ta, chị ta coi như không nhìn thấy. Chỉ hung dữ nhìn Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam cũng coi như không thấy chị ta, đeo túi xách đi ra phía ngoài. "Nhỏ hai." Hứa Hồng nhìn cô với đôi mắt đỏ ửng. Thấy Hứa Nam Nam sắp đi, chị ta tiến về trước vài bước, chắn trước mặt Hứa Nam Nam: "Nhỏ hai, mày đừng cho rằng bây giờ tao thế này thì mày vui vẻ. Mày cho rằng Lâm Thanh Tùng là người tốt sao. Là Lâm Thanh Tùng đã lừa tao đến khu rừng nhỏ, tao bị anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245234/chuong-489.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.