Giọng điệu không có kiểu cao ngạo như trước đây, trái lại cực kỳ giống như một người mẹ lo lắng cho tương lai của con mình. Bà ta cũng không dám ra tay ở chỗ Lâm Thanh Bách, chỉ có thể tìm nữ đồng chí nhỏ tuổi này. Hứa Nam Nam nghe xong lại cười, cười chế nhạo. "Anh Lâm mười bốn tuổi về nhà, mười lăm tuổi đã bị các người sắp xếp vào quân đội. Đây chính là vì tốt cho anh ấy? Tôi là một người dân bình thường, không biết cái gì là có tương lai hay không có tương lai, cũng không biết làm công nhân viên chức còn cần kết bè kết phái. Tôi chỉ biết anh Lâm là người trưởng thành rồi, biết mình muốn làm gì, không ai có thể quyết định thay anh ấy. Dì không phải là mẹ ruột anh ấy, không thương anh ấy, nhưng tôi là người yêu anh ấy, tôi thương anh ấy." Lý Uyển không ngờ cô gái trẻ tuổi này lại miệng lưỡi bén nhọn đến vậy, tức đến bật cười: "Lý Tĩnh lại còn có thể sinh ra được đứa con gái như cô." Hứa Nam Nam nhíu mày, giọng điệu này là có quen Lý Tĩnh à? Lý Uyển dường như cảm thấy bản thân lỡ lời, mím môi: "Nói thì hay ho như vậy, chẳng qua cũng là không nỡ rời khỏi Thanh Bách mà thôi. Tôi không quản nổi các người, sẽ có người quản các người thôi." Bà ta cười lạnh với Hứa Nam Nam rồi quay người rời đi. Hứa Nam Nam hừ một tiếng, hoàn toàn không coi bà ta ra gì. Lại c*̃ng không phải là mẹ ruột của anh Lâm, cũng không tốt với anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245204/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.