Nghe anh nói lung tung một đoạn như vậy, nhịp tim của Hứa Nam Nam cuối cùng cũng chậm rãi trở lại bình thường. Mặc dù gương mặt hơi đỏ, nhưng dù sao c*̃ng có thể suy nghĩ bình thường. Cái gì gọi là sau này gặp phải người không tốt... Tìm anh chính là chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này? Thật sự cho rằng cô là một bé gái mười bảy tuổi hả. Trước đó không phải là gặp ai cũng đều nói cô là em gái sao, lần nào c*̃ng nghiêm chỉnh đến mức cô còn cho rằng mình thành trồng cây si luôn đấy. Cô còn cảm thấy chút tâm tư đó của mình phá hoại tình bạn thuần khiết giữa bọn họ. Bây giờ xem ra là cô quá ngây thơ rồi. Hứa Nam Nam bĩu môi: "Em vẫn cảm thấy em còn quá nhỏ." Đây là không vui. Lâm Thanh Bách càng mím chặt môi. Cánh tay nắm lấy vai của Hứa Nam Nam cũng dùng sức: "Không nhỏ nữa, qua năm sau là có thể lĩnh chứng, em nên suy xét rồi. Em xem em hẹn hò với anh rất tốt, hai chúng ta hiểu rõ nhau, tính anh tốt, trông c*̃ng được xem là sáng sủa. Khụ khụ, thu nhập cũng có thể nuôi gia đình sống qua ngày, nhà cũng đủ ở." "Nhưng hình như dì vừa nãy không thích em cho lắm." Hứa Nam Nam khó xử nói. Đây đúng là một vấn đề. Cô không muốn sau này sống cùng với anh Lâm, còn phải trải qua cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu. Lâm Thanh Bách thấy cô dường như có chút buông lỏng, trong lòng vui mừng, mím môi cười: "Sau này chúng ta sẽ không sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245190/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.