"Dù sao thì từ nhỏ đến lớn bà ấy cũng quan tâm đến anh cháu nhất. Sao giờ bà ấy không đi quan tâm ngay luôn đi?" Lý Uyển tức đến mức ngực phập phồng. "Tiểu Uyển à, con đừng nóng, từ nhỏ tính khí đứa bé này đã như vậy rồi." Thím Lý vội vàng khuyên nhủ. "Nó như thế này là giày xéo lòng con." Lý Uyển tức đến đỏ mắt. Cả đời lo nghĩ vì đứa con này, muốn tuổi thơ nó có một cuộc sống tốt đẹp, trôi qua vui vẻ, việc gì cũng chiều chuộng nó. Kết quả cuối cùng lại trở thành bà ta không quan tâm đến nó. Lúc đó vì sao bà ta không cho cậu ta nhập ngũ, còn không phải vì bà ta biết rằng tính tình cậu ta không ổn định nên bà ta sợ cậu ta đi nhập ngũ sẽ sống không tốt sao. Kết quả là bị cậu ta oán hận đến tận bây giờ. Còn Thanh Bách, lần này rõ ràng còn xa lạ hơn trước kia. Bà ta toàn là vì cái nhà này, vì hai đứa trẻ này. Nhưng chúng đều không hiểu cho nỗi khổ tâm của bà ta. "Được rồi, cháu không chơi c*̀ng hai ông bà nữa, cháu còn phải đi làm đây." Lâm Thanh Tùng không muốn thấy bà ta khóc, bèn đứng dậy chuẩn bị rời đi. Dù sao thì ở nhà cũng chỉ có cha cậu thích cái kiểu này. Không đợi Lý Uyển nói xong, cậu ta đã đi thẳng ra khỏi cửa, không thèm nhìn lại. Hai người già nhà họ Lý nhìn Lý Uyển như vậy cũng có chút lo lắng. Nhưng họ là người ngoài cuộc, có thể nói gì đây? Nếu là xã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245179/chuong-434.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.