Nhưng mà chị bảo gọi là gì, thì gọi là thế vậy. Hứa Nam Nam xoa đầu lũ trẻ, nhìn Lâm Thanh Bách: "Anh Lâm, đây là hai em của em, trước kia lúc em ra khỏi nhà họ Hứa thì hộ khẩu ở tại nhà bọn họ." Lâm Thanh Bách híp mắt cười nhìn hai đứa trẻ, cúi người xuống, từ trong túi móc ra hai cái vỏ đạn: "Có muốn không?" Đứa bé trai nào lại không thích súng đạn chứ, không cầm được súng, cầm được viên đạn cũng rất là ngầu. Còn có thể lấy vỏ đạn này làm thành mặt trang sức đeo ở trên cổ, mang đi ra ngoài, khiến bao người thèm thuồng. Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa giống như con gà con mổ thóc. Lâm Thanh Bách mi mắt cong cong: "Gọi anh thì sẽ cho các em." "Anh!" Hai đứa nhỏ lập tức đồng thanh đáp. Lâm Thanh Bách chìa tay ra để vỏ đạn trên tay, hai đứa trẻ lập tức mỗi đứa túm chặt lấy một cái trong tay, khỏi phải nói quý trọng cỡ nào. Hứa Nam Nam lần đầu tiên phát hiện Lâm Thanh Bách thế mà cũng có lúc tích cực thế này. Được rồi, nếu như có ai gọi cô là dì, chắc chắn cô c*̃ng sẽ xoắn xuýt một lúc rất rất lâu. Cầm được món quà, Mộc Đầu và Thạch Đầu thích thú nhấc bao mì sợi đi ở đằng trước báo tin. Hứa Nam Nam còn đang muốn kéo Lâm Thanh Bách đi theo vào trong nhà Tống Quế Hoa thì Lâm Thanh Bách kéo cánh tay cô lại, rồi lại buông ra: "Anh đi dạo quanh đây, không cùng đi với em đâu." "Hả?" Hứa Nam Nam sửng sốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245167/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.