"Cha anh đúng thật là cán bộ trong quân đội, nhưng trước năm mười bốn tuổi anh không sống chung với ông ấy." Lâm Thanh Bách ngắm mặt sông, đột nhiên nói. Hứa Nam Nam thật sự không biết chi tiết này, kinh ngạc nhìn anh. Mặc dù anh em hai người không giống nhau nhưng quả thật cô không dám nghĩ đến phương diện khác. Gương mặt cứng rắn của Lâm Thanh Bách toát lên đôi phần hồi tưởng: "Năm ấy khi cha anh nhập ngũ, anh còn rất nhỏ. Chẳng bao lâu sau, trong thôn gặp nạn đói, mẹ anh dẫn anh đi theo người trong thôn ăn xin dọc đường để đến thành phố lớn xin cơm." Hứa Nam Nam không ngờ Lâm Thanh Bách lại có cảnh ngộ như thế. "Mẹ anh tìm một gia đình giàu có để làm thuê. Gia đình ấy cũng rất tốt bụng, cho mẹ con anh ở nhờ, sau đó… anh sinh hoạt ở nơi đó mãi đến mười bốn tuổi mới trở về nhà." Lâm Thanh Bách cũng không kể cụ thể, Hứa Nam Nam không dám nói kỹ. Lúc trước cảm thấy cảnh ngộ của mình rất khó khăn. Bây giờ so sánh với Lâm Thanh Bách lại không đáng gì. Những năm tháng bấp bênh ấy, trước năm mười bốn tuổi lang thang bên ngoài, khi về đến nhà, dựa theo tuổi tác của hai anh em, khi ấy hẳn là đã có Lâm Thanh Tùng. Nhìn cha của mình cưới vợ mới, còn sinh con trai. Chỉ nghĩ thôi cũng có thể cảm nhận được diễn biến tâm lý trong lòng chàng thiếu niên mười bốn tuổi ấy. Hứa Nam Nam vừa đau xót trong lòng thay anh, chợt nghe thấy tiếng cười của Lâm Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245162/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.