Ăn vài ngụm đã xong, Lâm Thanh Tùng phát hiện Hứa Nam Nam vẫn đang vừa ăn vừa trò chuyện với Chu Phương, bèn cầm hẳn bát ra ngoài, nhắm mắt làm ngơ. Ở cửa nhà ăn là ao nước rửa chén. Lúc này người xếp hàng rất đông. Lâm Thanh Tùng nhìn chén đũa của mình, rửa hay là không rửa đây? "Anh Tùng." Lâm Thanh Tùng đang rối rắm thì Hứa Hồng cười tủm tỉm bước đến từ bên cạnh, rõ ràng là đã đợi ở một bên từ lâu. Lâm Thanh Tùng chẳng có mấy kiên nhẫn gặp chị ta. Nếu sau này cán sự Vu thật sự kết hôn với anh trai của cậu ta thì họ là người một nhà. Nhà ông Hứa có xích mích với chị dâu của cậu ta, dù thế nào cậu ta cũng không thể qua lại với người của nhà ông Hứa. Dù cán sự Vu không nói gì thì anh trai cậu ta cũng sẽ đánh cậu ta đấy. Đến nay Lâm Thanh Tùng vẫn còn nhớ, khi còn bé cậu ta đùa nghịch cắt một bức hình của anh trai để rồi bị anh trai cậu ta đánh đến mức ngay cả mẹ cũng suýt nhận không ra. Từ đó về sau dù anh trai cậu ta không đánh cậu ta nữa nhưng cậu ta vẫn tin rằng nắm đấm của anh trai cậu ta còn lợi hại hơn so với ngày còn bé. Lâm Thanh Tùng không nói lời nào, Hứa Hồng cũng không hề khó chịu, chị ta dịu dàng cười nói: "Anh Tùng, anh đến hầm mỏ đã quen chưa, nếu chưa quen cứ nói với bác cả của em." "Nói với bác cả của cô có tác dụng gì không?" Lâm Thanh Tùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245159/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.