"Cán sự Vu, cô được đề tên bảng vàng rồi nhé." Lâm Thanh Tùng mặc một bộ quần áo lao động màu xanh, đứng một bên nói. Có vẻ như để giả trang cho có văn hóa, cậu ta còn mang mắt kính. Hứa Nam Nam nhìn thấy cậu ta thì không còn hứng thú xem bảng tuyên truyền nữa, quay người đi về phía cửa mỏ. Lâm Thanh Tùng cũng đi theo sau cô. Cậu ta cảm thấy hiểu lầm của mình phải được giải thích rõ ràng. Hứa Nam Nam lười để ý đến Lâm Thanh Tùng, cũng không quan tâm cậu ta ở bên cạnh đang nói gì, bước đi từng bước lớn, nhanh chóng rời khỏi mỏ. Ra khỏi mỏ, Lâm Thanh Tùng vẫn còn đang nói luyên thuyên không nghỉ. Cậu ta giải thích mình và Hứa Hồng không có quan hệ gì, cậu ta quen biết với người yêu của Hứa Hồng, rồi ăn mấy bữa cơm với người ta. Rồi đột nhiên cậu ta cảm thấy càng giải thích thì càng có vấn đề. Không có quan hệ tốt, sao lại đi ăn cùng nhau chứ. Có quan hệ tốt với người yêu của người ta, còn không phải là có quan hệ tốt với Hứa Hồng sao? Lâm Thanh Tùng cũng không hiểu sao mình lại chui vào ngõ cụt rồi. Cậu ta đang vỗ đầu nghĩ cách gỡ rối thì nhìn thấy Hứa Nam Nam bỗng nhiên bước nhanh hơn. "Ê, sao cô lại chạy… anh trai?" Lâm Thanh Tùng vừa muốn đuổi theo cô thì nhìn anh trai cậu ta mặt tràn đầy ý cười đứng ở bên đường, còn cán sự Vu vừa mới không thèm để ý đến cậu ta đã cất bước chạy nhanh đến chỗ đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245156/chuong-411.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.