Ngô Kiếm trừng chị ta: "Cô…cô nói thì người khác sẽ tin à? Chuyện tôi không làm, ai có thể đổ lên đầu tôi chứ?" "Em còn trẻ, bị anh lừa, vẫn sẽ có người tin thôi. Muốn khiến người khác cho rằng em bị anh ức h**p, dễ làm lắm." Hứa Mai Tử nói. Lúc này chị ta hoàn toàn không còn dáng vẻ hiền lành dịu dàng như ngày thường. Nhịp tim của Ngô Kiếm từ từ tăng lên. "Hứa Mai Tử, cô điên rồi, cô không cần danh dự nữa à?" Anh ta không tin nữ đồng chí có thể làm như vậy, cho là người khác có tin thì sau này thanh danh của chị ta cũng không còn nữa. Đời này không thể ngóc đầu lên nổi. Hứa Mai Tử lạnh lùng nhìn anh ta: "Bây giờ thanh danh của tôi không còn bao nhiêu cả, còn anh, muốn tiếp tục tiến về phía trước, hay là bị xử tội lưu manh." Mẹ chị ta nói không sai, không thể mềm lòng với đàn ông. Lúc nên áp chế thì phải áp chế, đừng nghĩ rằng anh ta có thể nhìn thấy những trả giá của bạn thì sẽ đối xử tốt với bạn. Lúc trước chị ta không nghe, kết quả bây giờ nhận lấy thiệt thòi. Ngô Kiếm nhìn chị ta, sau lưng bắt đầu vã mồ hôi lạnh. Trước kia anh ta luôn cảm thấy Vu Nam Nam không phải đồng chí tốt, một đứa con gái mà cứ luôn tiến lên như thế làm gì, không an phận ở nhà. Giống như mấy người chị c*̉a anh ta, luôn tích cực làm việc trong đơn vị, kết quả là làng trên xóm dưới luôn nói con trai như anh ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245153/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.