Trước kia, lúc cô bé và chị gái còn ở nông thôn, cô bé luôn thấy hâm mộ Tiểu Linh có thể ở trong thành phố với cha mẹ, không phải ở nhà bị bà và mấy thím đánh chửi. Thế nhưng bây giờ cô bé mới biết, Tiểu Linh ở nhà cũng không tốt. Lúc cô bé và chị gái ở nông thôn, dù gì còn sống nương tựa với nhau, chứ Tiểu Linh ở nhà, đâu có yêu thương cô nhóc? Hứa Nam Nam nghe thấy được chuyện này, chân mày cũng nhíu chặt lại. Lý Tĩnh đang muốn làm gì thế, tư tưởng nô lệ có phải quá nghiêm trọng rồi không. Cho dù Hứa Hồng tìm được một gia đình nhà chồng là quan chức ủy ban huyện thì c*̃ng liên quan gì đến cô ta? Cô ta có cần phải vội quỳ xuống xu nịnh thế không? Còn cả Hứa Kiến Sinh cũng thế, nghe nói hắn ta đưa Tiểu Linh đi học, cô còn tưởng rằng hắn ta đã hối lỗi, biết bản thân có một cô con gái, bây giờ nhìn lại, rõ là kiểu chuyện lớn nhỏ gì c*̃ng không quan tâm. "Tiểu Linh nói em ấy chỉ đói bụng thôi, chỉ cần không chết đói là được." Lúc Tiểu Linh nói lời này, dáng vẻ c*̉a cô nhóc khiến cô bé thấy sợ lắm. Hứa Nam Nam xoa xoa đầu của cô bé: "Không sao, chị sẽ không để Tiểu Linh đói đâu, chốc nữa chị sẽ đến tìm em ấy, đưa em ấy đến nhà ăn ở hầm mỏ ăn cơm." Bởi vì đầu cô vẫn còn hơi choáng, nên cả buổi sáng Hứa Nam Nam làm việc chẳng có tinh thần gì. Chị Liễu nhắc tới chuyện đòi quyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245135/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.