Nhiều tiền thế này, mua gì giờ nhỉ. Hồi trước còn tiếc tiền mua túi hiệu, giày hiệu, quần áo, đồ trang sức. Bây giờ có thể mua sắm thỏa thích rồi. Dạo hơn nửa ngày, Hứa Nam Nam thoát khỏi Taobao, nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc. Trên thế giới đáng thương nhất là, có tiền mà không có chỗ tiêu... Đáng buồn nhất là, có chỗ để tiêu, cũng không thể tiêu. Bôn ba vài ngày, ôm một "khoản lớn", cuối cùng cô cũng về tới huyện Nam Giang. Trước tiên là đưa những thứ hàng xóm nhờ đến. Hứa Nam Nam mới về nhà, ở cửa chợt bắt gặp Lý Kim Hoa đi tới từ phía đối diện, còn tưởng sẽ lại ầm ĩ một trận, ai ngờ Lý Kim Hoa lại như chuột thấy mèo, nhanh chân bỏ chạy ra xa. Hứa Nam Nam buồn bực đi vào sân. Bà Vu đang làm giày cho hai chị em, thấy Hứa Nam Nam đã về, tinh thần cực kì hứng khởi, ngay cả giày cũng không kịp xỏ, đứng dậy bước tới nhìn Hứa Nam Nam: "Cuối cùng cháu cũng về, cũng phải vất vả mười ngày rồi. Ăn cơm không, trông gầy xọp cả rồi. Để bà đi nấu gì đó nhé." "Bà, cháu không đói đâu, xem quà cháu mua cho hai ông bà này." Hứa Nam Nam cười nói. Cô lấy bộ quần áo mình mua cho bà từ trong túi ra. Màu xám đậm, áo khoác ngắn có hàng cúc thêu hoa mai. Bà Vu nhìn nó, thích thú v**t v* không buông tay, nói: "Sau này không cần lãng phí như thế nữa đâu. Bà đã lớn tuổi rồi, còn mặc quần áo mới làm gì." "Ai nói thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245115/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.