May mắn là đối phương cách mình ngàn núi vạn sông, còn cách nhau vài thập niên, vạch trần cũng không sao. Trời mới thấy, kiếp trước cô chỉ đi quảng trường nhân dân ngắm cảnh, làm gì được đi đường Đông Thai chứ. Tuy lúc đó cô có mở một cửa hàng nhỏ trên Taobao, nhưng một tháng thu nhập vài nghìn ở cái đất Thượng Hải này còn chẳng đủ sống. Sao mà dám đi lượn ở thành phố lớn như thế này. Cổ lỗ sĩ: "Không sao, tôi biết có một vài ngón nghề không thể tùy tiện nói ra. Tôi hiểu quy tắc nghề nghiệp mà." Người ta đang tưởng cô không muốn nói ra cách lấy được đồ cổ, nên mới cố tình nói dối đấy à. Hứa Nam Nam rõ oan uổng. Cậu hiểu cái gì, tôi nói cậu biết rồi thì cậu lấy được chắc? "Thực ra, cậu thấy đó, ngay cả đường Đông Thai tôi cũng không biết thì làm gì có ngón nghề nào. Tôi chỉ là gặp may thôi." Hứa Nam Nam thành thực nói. Cô chưa từng kinh doanh loại hàng này bao giờ, làm sao biết đi đâu tìm đồ cổ được. Kiếp trước cô chỉ bán đồ cũ ở niên đại này, ăn được chút tiền chênh lệch. Sao có thể chơi những món cao cấp như đồ cổ gì đó chứ. Cổ lỗ sĩ: "Bình thường thì một đống đồ đồng cổ, thi thoảng lại vơ được mấy món đồ cổ thời Thanh thời Minh, vận may của cô cũng tốt thật." Xem đi, nói thật đối phương cũng không tin. Hứa Nam Nam suy nghĩ rồi nói thẳng: "Thôi được, thật ra mấy thứ đó đều do một vị phụ huynh nhà tôi sưu tầm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245109/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.