Tiểu Mãn nói: "Em muốn nhảy lớp, để sớm hoàn thành chương trình học chút. Lúc đó là có thể sớm đi làm hơn." "Vội gì chứ." Hứa Nam Nam nói. Có vượt cấp nhanh đến mấy cũng không thể trong ba năm đã học xong chương trình của trung học hay đại học được. So với việc đến lúc đó phải lên núi xuống làng, thà cứ thuận theo tự nhiên. Ông Vu và bà Vu là công nhân viên c*̃ ở xưởng, đến lúc đó cô bé có thể nhận một chức vị thay thế tại xưởng rồi ở lại trong thành. Chỉ cần vượt qua giai đoạn đó, cô có thể để mọi người trong nhà có một cuộc sống tốt hơn nữa. Hiện tại có cái Taobao mà cả ngày cũng không dám dùng nhiều. Muốn thu thập ít đồ cổ thôi cũng phải đi ra bên ngoài. Cô đang nghĩ đến Taobao thì thấy có thông báo tin nhắn mới vang lên. Hứa Nam Nam nhắm mắt lại tiến vào xem, lại là một người mới. Hóa ra là nhìn trúng vòng ngọc của cô: "Thực xin lỗi, đó là hàng không bán." Giọng điệu của người kia rất hống hách. Hứa Nam Nam khinh bỉ, gửi một cái mặt cười rồi nói: "Xin lỗi, đây là bảo vật trấn đ**m tiệm chúng tôi, thực sự không để bán. Bạn có thích vật nào khác không, cửa hàng của tôi có rất nhiều thứ nha. Có một số đồ chưa kịp niêm yết giá, nếu bạn thích thì có thể nhắn tôi." Trước đó cô thu thập được không ít đồ cổ. Bởi vì hiện tại không thiếu tiền nên cũng không vội bán ra. Có người mua cô mới đưa ra một cái, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245099/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.