Lâm Thanh Bách như đang nghĩ gì đó, một lúc sau mới nói: "Chuyện liên quan đến công việc không cần em bận tâm, ngược lại thì chuyện em đến đây lần này sao không gọi điện về nhà nói cho rõ ràng. Cha và dì đều rất lo lắng cho em. Lần này cha giận không ít đâu." "Lo lắng cái gì chứ, họ đâu có xem trọng em. Trong lòng họ chỉ có người con trai là anh. Em chỉ là thằng con hoang." Lâm Thanh Tùng thì thầm nói. "Nói linh tinh, ở đây vài ngày rồi em trở về đi, đừng để người khác phải lo lắng." Lâm Thanh Bách nghiêm túc nói. "Em sẽ không về đâu, em cũng đâu phải đến chơi, ở đây em cũng có công việc rồi." Lâm Thanh Bách nhướng mày: "Em có thể có công việc gì?" Tên nhóc này từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc gì đàng hoàng. "Đừng xem thường người khác, xã mua bán ở huyện ấy, sau này em quản chuyện nhập hàng. Việc này lớn đấy chứ, việc ăn uống đại tiện tiểu tiện c*̉a cả thị trấn này em đều lo hết." Lâm Thanh Tùng đắc ý nói. Không uổng công mấy năm nay cậu ta lăn lộn, đừng thấy cậu ta cả ngày rảnh rỗi ở ngoài, nhưng đường lối cách thức c*̃ng biết không ít đâu, muốn tìm một công việc thì có gì khó. Lông mày Lâm Thanh Bách nhăn hết cả lại. Thằng ngốc này, nếu không phải nhìn gia thế của cậu ta thì còn có thể cho không cậu ta một công việc sao? Chỗ này việc nào c*̃ng có người đảm nhiệm, tưởng rằng vào được xã mua bán dễ dàng vậy sao. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243078/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.