Hứa Nam Nam nghe thế thì ra vẻ nghĩ ngợi: "Nói như vậy thì đúng thật là cháu có nhớ ra rồi. Hôm nay có người dở trò lưu manh ở cổng hầm mỏ, bị đưa đến đồn cảnh sát rồi ạ, hình như là dáng vẻ trông như vậy." Công nhân trong xưởng làm ra chuyện lưu manh thế này là chuyện rất lớn. Chủ nhiệm phân xưởng c*̃ng không màng đêm tối, chạy đến nhà lãnh đạo xưởng để tìm lãnh đạo. Lý Kim Hoa cũng không thèm tìm Hứa Nam Nam ầm ĩ nữa, vội vàng đi theo chủ nhiệm phân xưởng tìm lãnh đạo để giúp đỡ. Bà ta không hồ đồ, chuyện lớn thế này, bà ta sao xử lý được. Mấy lãnh đạo xưởng đến đồn cảnh sát tìm hiểu tình hình ngay trong đêm. Lý Kim Hoa cũng đi theo, bà ta gào thét trước cổng đồn công an kêu oan. Ầm ĩ đến mức lãnh đạo xưởng cũng cảm thấy mất mặt, khuyên can mãi, nhưng c*̣c cảnh sát không thả người, nói rằng đây là người được mỏ sắt Nam Giang đưa đến, hắn ta trêu ghẹo nữ công chức ở đơn vị, đây là chuyện lớn. Nếu mà thả người ra rồi thì trả lời thế nào với phía mỏ sắt Nam Giang đây. "Sao con trai tôi lại giở trò lưu manh được chứ, nó trước giờ đàng hoàng nhất, người ở xưởng đều biết. Sao lại giở trò lưu manh được." Lý Kim Hoa ngồi khóc trước cổng đồn cảnh sát nói. "Còn có chính sách pháp luật gì không, đây là muốn chèn ép dân thường chúng tôi mà, oan uổng quá." Lúc này đã là buổi tối, tiếng khóc này khiến cho người dân xung quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243076/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.