Trong nhà tớ mà có xu tiền nào thì đều hận không thể bổ ra để dùng. Nam Nam, cậu c*̃ng là người từng sống cuộc sống khổ cực, biết được sự khó khăn c*̉a tớ." "Cô nghèo thì cô hại tôi à?" Hứa Nam Nam lạnh mặt nói. Cảnh đời cả hai đời c*̉a cô đều không tốt, vậy chẳng phải phải báo thù xã hội à? "Ban đầu tớ thành tâm muốn làm bạn bè với cậu. Nhưng vận mệnh cậu tốt, chuyện gì c*̃ng thuận lợi trôi chảy, bảo đi học trung cấp chuyên nghiệp thì tốt nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, bảo đi thi công nhân chính thức thì đỗ ngay. Tớ đến hầm mỏ lâu thế rồi, nhưng bởi vì không học hành gì nên vẫn cứ làm công nhân học việc. Sau đó cậu lại có căn nhà tốt như thế, lúc đó tớ có phần đố kị, tớ thừa nhận chuyện đó tớ đã làm sai, bây giờ ta nghĩ thôi c*̃ng thấy hối hận. Tớ c*̃ng không ngờ rằng Tương Lệ Lệ sẽ đi báo cáo cậu như thế, nếu mà biết thì tớ c*̃ng sẽ không làm như vậy đâu." Cô ta tỏ vẻ hối hận, khiến người khác cảm thấy cô ta thật lòng thật dạ xin lỗi và cảm thấy hổ thẹn. Hứa Nam Nam một chữ c*̃ng không tin. Bởi vì cô ta không nói đến chuyện bút máy. Cô ta không nói thì chưa định bụng thẳng thắn thành khẩn. Chuyện xấu mình từng làm còn không dám làm rõ thì còn có thể khiến người khác tin cô ta được sao? Hơn nữa còn đẩy hết chuyện sai lầm trước kia cho Tương Lệ Lệ, nhân phẩn con người như vậy có nói gì c*̃ng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243071/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.