Bọn họ đi nghe ngóng thì biết món đồ này không dễ mua. Anh Tùng cầm theo nhiều ngoại tệ như vậy mà cũng không mua được, nếu không thì cũng không cần trêu ghẹo con gái nhà người ta như thế này. "Thằng nhóc biến đi, sau này đừng để anh mày làm loại chuyện này làm nữa. Nếu không vì làm bà c*̣ vui thì thì còn lâu anh mới thèm lo." Quan trọng là rất mất mặt, nếu không phải cậu ta mặt dày, thì cô gái đó cũng không thèm bán đâu. Xấu hổ quá, không thể để mấy đứa này biết được. Đưa thỏi son cho đầu đinh: "Màu hồng tặng em cậu, thỏi đỏ đậm tặng cho bà c*̣ nhà các cậu." Đầu đinh vui vẻ nhận lấy: "Anh à, bên phía dì..." "Kệ bà ấy đi, bà ấy cũng không thèm." Khuôn mặt thanh tú của cậu ta lập tức trở nên vô c*̀ng dữ tợn khiến những người khác không dám nói nữa. Chuyện của anh Tùng và dì đúng là có chút không thể nói rõ được. Một cậu thanh niên nhỏ hơn nói: "Tặng đi, chúng ta ra ngoài lâu như vậy, có phải nên về rồi không, chốc nữa trường học chắc chắn sẽ tìm chúng ta, nếu mà để cho cha mẹ biết được thì sẽ lại ăn đòn mất." Mấy người lớn trong nhà chẳng có ai hiền cả. Tóc vuốt ngược nói: "Anh không về đâu, anh định đi tìm anh c*̉a anh, các cậu về trước đi, với lại, tuyệt đối đừng nói với người nhà là anh đi đâu không là anh quạu các cậu đó." Cậu ta đã nói như vậy rồi thì ai dám nói ra nữa. Hứa Nam Nam về đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243063/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.