Chủ nhiệm Chu nghĩ về hai ông bà, quay sang nói với Vệ Quốc Binh: "Nam Nam đến ở nhà này, đúng là tốt nhiều hơn hại." Trước bọn họ còn lo lắng sau này Hứa Nam Nam phải gánh vác hai ông bà c*̣, có gánh nặng. Bây giờ xem ra cũng không hẳn là thế. Vệ Quốc Binh gật gù như có điều gì suy nghĩ: "Hẳn là có chút bản lĩnh, bằng không hai ông bà già cô quạnh, cũng không giữ được hai căn nhà tốt như thế." "Đúng rồi, nói tới cái này, tôi nhớ ra rồi." Chủ nhiệm Chu đột nhiên vỗ tay cái đốp, làm Chu Phương giật nảy mình: "Cô, cô nhớ ra cái gì thì nói luôn đi, đừng dọa người ta chứ." "Cháu đừng có chõ mồm." Chủ nhiệm Chu bây giờ ngay cả cháu gái cũng mặc kệ, nheo mắt nói: "Đây là chuyện từ rất nhiều năm trước rồi, nghe nói là có một đôi vợ chồng vì để giữ được nhà, còn kinh động đến cả bộ đội cùng chính quyền huyện. Nói chung là náo động lớn lắm. Có khi chính là ông bà c*̣ Vu này đấy." Vệ Quốc Binh gật đầu: "Tôi cảm thấy rất có khả năng." Chu Phương nghe mà mờ mịt: "Cô, vậy đó là chuyện tốt hay là chuyện xấu?" "Cháu nói xem?" Chủ nhiệm Chu cười một tiếng. Đừng thấy bình thường chẳng có gì, đến lúc thật sự gặp chuyện, có chút mối quan hệ tốt hơn tất thảy. Hứa Nam Nam phát hiện chuyện cô đi làm con thừa tự đột nhiên không còn một ai nhắc đến nữa, ngược lại có một chuyện khác khá là hứng thú để mọi người mang ra đàm luận trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243051/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.