Ai trong chúng ta cũng biết chuyện này. Nó nói sau này sẽ nuôi tức là sẽ nuôi. Bây giờ nó chỉ mới chuyển ra ngoài làm việc thôi, không tranh giành, cũng không muốn liên lụy hai người." Hứa Kiến Sinh lạnh lùng nói: "Tôi cũng không trách Mai Tử, tôi chỉ muốn cho thím biết, Linh Tử cũng hiểu lý này, chẳng lẽ tôi còn không hiểu? Tôi nuôi con bé cũng không trông cậy nó sẽ nuôi mình lúc về già. Nó có quan tâm cái nhà này hay không thì tôi cũng không có ý kiến." Hắn ta nói rất lớn, khiến cho Lưu Xảo và Lý Tĩnh hoảng sợ. Lý Tĩnh ôm ngực nói: "Anh Hứa, anh làm cái gì vậy, chúng ta nuôi Mai Tử lâu như vậy, sao nó có thể nói mặc kệ là mặc kệ ngay." Vậy còn không phải là nuôi không sao? Hứa Kiến Sinh không để ý đến cô ta, đứng dậy đối diện với Lưu Xảo nói: "Thím về nhà nói với bà c*̣, cho dù phòng ở này có nhỏ, ba đứa nhỏ khác nên nuôi thì tôi vẫn nuôi, vẫn cho đi học. Bây giờ Mai Tử không đi học nữa, sau này Tiểu Linh cũng không cần về quê nữa, con gái của Hứa Kiến Sinh tôi thì tôi sẽ tự nuôi!" Nói xong thì sải bước lớn rời đi. "Anh Hứa, anh đi đâu vậy?" Lý Tĩnh vội vàng đuổi theo chồng. Lưu Xảo ngồi trong nhà nhìn theo, trong lòng loạn cào cào. Anh cả đã lục đục cách lòng với người trong nhà rồi… Hứa Mai Tử nghe thấy động tĩnh, biết Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh đã đi, bèn chạy đến tìm Lưu Xảo: "Mẹ ơi, sao rồi, bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243041/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.