Trước kia mua đồ đến, bọn họ quý ở tấm lòng. Nhưng bây giờ đã là người nhà mình cả rồi thì thấy xót. Hứa Nam Nam mỉm cười đặt đồ lên bàn: "Không sao ạ, chuyến công tác này buôn bán được chút đồ ạ." Bà Vu biết đứa trẻ này là đứa năng lực, trước khi gặp bọn họ thì đã có cách để buôn bán thực phẩm bổ sung dinh dưỡng. Nhưng bà ấy vẫn lo lắng: "Sau này đừng làm việc này nữa, chúng ta không thiếu tiền. Bà và ông Vu cháu đều có tiền lương cả đấy." Vu Đông Lai từ nhà bếp đi ra, đặt trái cây đã cắt lên bàn: "Sau này đừng lấy mấy này nữa, cháu lo làm việc cho tốt là được, đừng làm chậm trễ việc của mỏ. Ông bà muốn ăn gì c*̃ng có thể bảo người mang về từ bên ngoài. Con đừng mạo hiểm. ". Trở nhà con cháu của nhà mình rồi, nên cũng trở nên lo lắng nhiều hơn. Hứa Nam Nam cũng cảm nhận được sự thay đổi này, cô không hề thấy không tốt: "Không sao ạ, đây là cháu đường hoàng mua về ạ, vả lại, làm việc ở bộ phận vật tư, chút chuyện này vẫn làm được ạ, chỉ cần ông bà ăn ngon, ăn vui là được ạ." "Vui, bà vui lắm." Bà Vu nói liên tục. Không chớp mắt nhìn hai đứa trẻ. Hứa Tiểu Mãn hơi ngại ngùng cúi đầu không dám nhìn lại. Chị nói sau này bà Vu sẽ là bà nội ruột của cô bé, không biết có thật vậy không. Nhìn thấy Hứa Tiểu Mãn ngại ngùng, bà Vu vẫy tay bảo cô bé đi qua, cầm miếng hoa quả cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243029/chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.