Về chuyện Nam Nam suy tính như vậy, bà Vu cũng không cảm thấy có gì không ổn. Nếu bà và ông Vu không suy tính nhiều một chút thì nhà cũng đã bị dọn sạch từ lâu rồi. Thời buổi này đúng là phải biết suy tính một chút thì mới bon chen được. Khi Lý Tĩnh đang dùng máy kéo kéo đồ đạc của gia đình đến, trong sân, Vu Đông Lai đang mắng Hứa Nam Nam xối xả. "Lúc đầu tao thấy hai chị em chúng mày đáng thương, cho hai đứa mượn để ở, bọn mày thì hay rồi, còn để cho người khác vào ở. Nam Nam à, chuyện này là không hợp lý rồi. Nhà của tao bỏ không nhiều năm như vậy, nếu cần người khác ở, còn phải chờ đến hiện tại?" Hứa Nam Nam cúi đầu không dám nói. Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh nghe vậy thì quay ra nhìn nhau. Không ngờ khi dọn nhà đến thì chủ nhà lại đi qua. Cô ta cũng đang chuẩn bị im lặng chuyển nhà, đợi một thời gian thì có thể dẫn một vài đứa trẻ đến thăm, gửi một ít tiền cũng được, nói một vài lời nịnh hót cho xong là được rồi. Dù sao cũng là cho con gái của họ, bọn họ tới sống chung cũng không khác gì. Một ngôi nhà rộng rãi như vậy, chẳng phải mấy người ở thì đều giống nhau sao? Lý Tĩnh xuống xe, vội vàng vào sân tính nói vài lời tốt đẹp, người chưa kịp vào sân thì Hứa Nam Nam đã bị đẩy từ trong ra, vừa hay đụng vào người Lý Tĩnh. Vu Đông Lai nhìn thấy chiếc xe đậu ngoài cửa thì nói: "Làm gì vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243019/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.