Ông Cao nhìn thấy người dân trong thị trấn thì không thể rời mắt. Đi tới xã mua bán của thị trấn mua đường đỏ, mỗi người một cân, một vài chú bác còn ngại, cứ xoa tay, tai cũng đỏ cả lên. "Thật là ngại quá, cũng không làm được gì, chúng tôi bình thường cũng làm những việc này, đâu có mệt mấy." Hứa Nam Nam cũng không nói nhiều, trực tiếp đặt đồ vào tay họ. "Nếu như mọi người mà không lấy, thì lần sau cháu còn mặt mũi nào mà về thôn thu lương thực nữa. Nói không chừng còn phải nhờ các chú các anh đây giúp cháu chuyển đồ ra nữa. Mọi người đừng khách sáo với cháu như vậy." Cô cũng đã nói vậy rồi, mọi người cũng không đùn đẩy nữa. Nói cho cùng trong lòng cũng muốn lấy. Đây lại còn là đồ tốt nữa, mang về nhà pha chút nước đường cho con, cũng rất bổ cho cơ thể. Mọi người phải về đi làm rồi, Hứa Quý không yên tâm để Hứa Nam Nam xoay sở một mình, nên bảo mọi người về trước còn mình ở lại đợi cùng cô. Tới lúc xe của mỏ đánh tới cũng có thể giúp đỡ chút ít. Hứa Nam Nam nhìn thấy Hứa Quý rất vui vẻ, cô cũng không nói nhiều. Cô biết tính cách chú Quý rất coi trọng thể diện, cảm thấy đây là việc đem lại thể diện. Ở phía bên mỏ, bộ phận hậu cần sau khi nhận được tin của Hứa Nam Nam, lập tức liên hệ với xe ở trên mỏ đến kéo. Thời điểm này cũng đã có xe kéo, lúc này liên tục có lương thực được mang về, chiếc xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243010/chuong-261.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.