Hứa Nam Nam suy nghĩ một chút, quyết định đẩy giá lên một chút, thành hai mươi hai ngàn. Đối phương lập tức đồng ý: "Được!" Còn định nói thêm gì đó, bên kia lại im re, Hứa Nam Nam cảm thấy hơi buồn bực. Những người này chẳng có chút tố chất của một người mua gì cả, không biết trả giá xin thêm ưu đãi với người bán sao? Bán đỉnh bằng đồng xong, Hứa Nam Nam nhìn cửa hàng Taobao chất đống của mình, cảm thấy việc làm ăn của mình càng lúc càng phát đạt. Hơn nữa dường như những thứ này cũng chỉ là một góc núi băng về tiềm năng của cửa hàng Taobao mà thôi. Nếu như có thể tìm được đồ vật đáng giá hiếm có như thế cũng tốt. Không được, sau khi quay về phải mua thêm vài cuốn sách nữa, đừng để đến lúc đó báu vật ở ngay trước mặt mà lại không nhận ra. Lại kiếm được thêm một khoản tiền, Hứa Nam Nam cảm thấy chuyến đi này quá viên mãn, cũng nên lên đường về nhà rồi. Dù sao trong mỏ vẫn đang chờ lương thực, mà để Tiểu Mãn ở nhà một mình cô cũng không yên tâm. Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam đến bến xe mua vé, về thẳng thành phố An Nam, đi cả ngày mới tới được thành phố An Nam. Ở lại thành phố An Nam một đêm, sau đó mới từ thành phố An Nam về huyện Nam Giang. Cũng không vào mỏ, Hứa Nam Nam quyết định ngồi xe quay về quê nhà, thôn họ Hứa. Sở dĩ lần này chọn thôn họ Hứa, là vì Hứa Nam Nam cũng muốn nhân cơ hội này để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243006/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.