Ngô Tinh xấu hổ nói: "Em c*̃ng là nghĩ cho Hứa Nam Nam. Cô ấy ở ký túc xá không phải tốt lắm sao? Căn nhà này cho hai chị em cô ấy ở hơi lãng phí. Bây giờ nhà cửa khan khiến biết bao. Nhiều người không có nhà ở, nếu nhường ra cho người cần thì tốt biết mấy." Bây giờ không chỉ Chu Phương, cả Hứa Nam Nam c*̃ng không nghe nổi nữa. Nói thật, cô còn không ngờ rằng cô gái bình thường e lệ trầm tĩnh vậy mà sẽ nói lời như vậy. Hơn nữa còn nói rất trơn tru. Hứa Nam Nam cười nhàn nhạt: "Hầm mỏ còn nhiều nhà khổ như vậy, căn nhà c*̉a tớ nhường cho ai ở đây? Vả lại, chuyện này c*̃ng là chuyện mà lãnh đạo hầm mỏ phải lo lắng, chúng ta bây giờ yên ổn làm tốt công tác bổn phận c*̉a mình là được rồi. Chuyện nổi bật như vậy thì vẫn nên thôi đi. Lại nói, căn nhà này c*̉a tớ c*̃ng là người ta cho tớ ở, tớ lấy đi dâng hiến thế, không phải là lấy đồ c*̉a người ta đi moi vét lợi ích à?" Chu Phương gật đầu: "Đúng vậy, vốn c*̃ng không phải của Nam Nam, lấy đi thì ra gì nữa. Nếu thật sự cho người ta thì chủ c*̃ c*̉a ngôi nhà không phải sẽ tịch thu à, còn đợi Nam Nam làm xong chuyện chắc?" Ngô Tinh mím môi: "Em c*̃ng chỉ nói vậy. Mọi người đừng để trong lòng." Hứa Nam Nam cười, tuy không nói gì, nhưng trong lòng cô đã thầm cảm thấy phải duy trì chút khoảng cách với Ngô Tinh. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình là người tốt chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242987/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.