"Phải rồi, lúc nào em c*̃ng may một bộ, không thể mặc đồ công nhân suốt ngày được đúng không." "Em bình thường c*̃ng không ra ngoài, mặc cái này tiện lắm ạ." Gần đây cô ở hầm mở cả ngày, gió thổi một cái là bụi ở mỏ bay mù mịt, thật sự không nghĩ tới việc may đồ mới. "Phải làm một bộ, em có phiếu vải không, không thì chị đi mượn ít giúp em, phiếu vải c*̉a chúng ta mỗi tháng c*̃ng đủ may một bộ đồ." Chu Phương vui vẻ nói. Chị ấy vô c*̀ng thích mặc quần áo mới, hơn nữa chị ấy không thiếu tiền, cha kế mẹ kế trong nhà không dám lấy tiền chị ấy, cô chị ấy còn thỉnh thoảng trợ giúp một chút cho chị, cuộc sống trôi qua khỏi phải nói an nhàn cỡ nào. Hứa Nam Nam lắc đầu: "Bản thân em cũng có một ít phiếu vải, nhưng muốn đợi đến lúc trời nóng để may mấy bộ váy liền mặc." Ừm, lúc đó đã ở sống ở bên ngoài, có thể tự mình may quần áo mới để mặc. "Đúng đúng đúng, phải may váy liền, ừm, đến lúc đó còn phải mua một đôi giày da nhỏ để mang. Không được, chị phải đi xem chị còn bao nhiêu phiếu công nghiệp. Đừng để đến lúc đó ngay cả đôi giày da c*̃ng không mua nổi." Chu Phương vội vàng đi lục kho bạc c*̉a mình. Hứa Nam Nam mỉm cười, quay đầu lại thì nhìn thấy Ngô Tinh đang nhìn chằm chằm bọn họ, ánh mắt có vẻ có phần tan rả. Cô kêu lên một tiếng, lúc này Ngô Tinh mới thu lại ánh mắt, mím môi cười một cái với cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242985/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.