Có những công nhân già ở hầm mỏ mình phải nuôi cả một gia đình. Mỗi ngày có thể ăn no bụng một nửa là không tệ rồi." Hứa Nam Nam thực sự không có ý thức tự giác này. Bởi có Taobao nên từ sau khi cô đến đây chưa bao giờ chịu đói, lúc muốn ăn thịt thì trực tiếp vào trong Taobao mua, cuộc sống tuy rằng không thoải mái như lúc ở thế kỷ 21 nhưng tốt xấu gì c*̃ng không lo về ăn uống. Chu Phương chỉ vào một người đàn ông trung niên đang ngồi vùi đầu ăn cơm bên bàn cách đó không xa: "Đó là ông Tương, đến hầm mỏ được hơn mười năm rồi, nuôi một lũ trẻ, còn đều là ăn lương thực cung ứng. Chút lương thực cung ứng đó căn bản không đủ ăn, phiếu lương thực mỗi tháng đều phải trợ cấp cho nhà, ông ấy buổi trưa hàng ngày chỉ ăn chút cơm chan canh, ngay cả rau c*̃ng không nỡ múc. Công nhân giống như ông ấy ở hầm mỏ chúng ta nhiều lắm. Còn có Ngô Tình ở ký túc xá của chúng ta đấy, em trai em gái trong nhà nhiều, mỗi tháng vừa phát xuống lương thực cung ứng là bị mẹ em ấy lĩnh về nhà ngay. Một tháng ăn chẳng được mấy bữa cơm no." Hóa ra công nhân không phải ai c*̃ng được ăn no uống đủ. "Không phải hầm mỏ là nơi có phúc lợi tốt nhất sao? Hẳn lương thực phải đủ chứ ạ?" Hứa Nam Nam hỏi. "Sao mà đủ, c*̃ng chỉ hầm mỏ chúng ta, đổi thành công xưởng khác, một ngày được ăn một cân lương thực là phải tạ ơn trời đất rồi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242979/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.