Lúc đến chính quyền địa phương, Hứa Căn Sinh lập tức cho thấy được mạng lưới giao thiệp c*̉a đội trưởng đội sản xuất c*̉a mình, hắn nhìn thấy cán bộ nào trong địa phương là đều sẽ gọi ra tên c*̉a người đó ngay. Gặp ai là đưa cho người đó điếu thuốc. Thuốc lá là do Hứa Nam Nam mang về, là thuốc Đại Trung Hoa nữa. Thuốc tốt thế này, bình thường không được hút. Người nhận được thuốc đều không nỡ hút, cầm lấy thì kẹp vào tai. Hứa Căn Sinh phát xong bảy tám điếu c*̃ng thấy tiếc, hắn nhét lại ngay vào trong ngực. Hắn có phần hối hận do mình sĩ diện mà tặng đi nhiều thuốc do Nam Nam tặng cho như thế. Nếu để một mình hắn hút, tiết kiệm chút, trộn với lá cây thuốc lá thì có thể hút được cả một tháng đấy. Hứa Nam Nam thấy vẻ mặt vừa tiếc vừa hối hận c*̉a hắn, cô sáp lại gần nói nhỏ: "Chú, lần sau lúc cháu trở lại, cháu sẽ mang thêm nhiều hơn cho chú." Nghe vậy, Hứa Căn Sinh lập tức thấy thoải mái, ho khan: "Không có gì, chú cũng không phải người chú trọng này nọ, hút chút lá cây thuốc lá là được rồi." "Chú, cháu hiểu mà." Hứa Nam Nam tỏ ra ngầm hiểu. Hứa Căn Sinh buồn bực, cháu hiểu gì mà hiểu. Chú c*̉a cháu không thật sự muốn hút lá cây thuốc lá đâu, nếu cháu có thuốc tốt thì mang chút về đi. Hứa Căn Sinh ngại nói ra như vậy, chỉ có thể ho khan thêm vài tiếng. Đàn ông phát thuốc, phụ nữ thì phát kẹo. Dù sao chuyện chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242969/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.