"Có ở đó không?" Hứa Nam Nam gửi một tin nhắn, không có ai trả lời. Nhưng đã được gửi đi. Chứng tỏ rằng có thể chủ động gửi tin nhắn cho đối phương. Chỉ là hình như có vẻ có vài thứ không thể nhắc đến. Hơn nữa cần phải đối phương chủ động tìm cô, cô mới có thể có quyền liên lạc với đối phương. Đợi một lúc mà c*̃ng không có chút động tĩnh nào, Hứa Nam Nam mới rời khỏi cuộc trò chuyện đó. Trong lòng cô lại vẫn có chút kích động. Bất kể là như thế nào đi nữa, có thể liên lạc được, chứng tỏ là vẫn có cơ hội liên lạc được với tương lai. "Chị, chị ơi." Hứa Tiểu Mãn chạy từ bên ngoài vào. Hứa Nam Nam ngồi dậy từ trên giường, hỏi: "Sao thế?" "Chị, vừa nãy em vừa đi tìm nhỏ Năm, em ấy nói là cha đã đồng ý để em ấy về quê đi học. Chị ơi, đừng để nhỏ Năm về đó, bà nội sẽ đánh em ấy mất." Hứa Tiểu Mãn khóc nức nở, nói. Cô bé lớn lên ở trong thôn, biết được những ngày tháng đó sống khó khăn thế nào. Khó khăn thì có là gì, mấu chốt là bà nội đối xử rất tệ với họ. Trước đây cô bé còn có chị, nếu như nhỏ Năm mà quay về, lại thêm không có ai chăm sóc em ấy, thì em ấy sẽ sống thế nào chứ. "Chuyện này đã chắc chắn rồi à?" Hứa Nam Nam không bình tĩnh nổi, cô nhíu mày nói. "Vâng ạ." Hứa Tiểu Mãn gật đầu nói. Vừa nãy cô bé có lén đi tìm nhỏ Năm, mới biết được chuyện này. "Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242955/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.