Giờ đã hỏng như thế này, mấy người tính sao. Đây là thứ có tiền c*̃ng không mua được đấy. Các người làm hỏng thành thế này rồi. Tôi muốn hỏi nhà ông Hứa mấy người đang định như thế nào đấy?" "Nhỏ Hai là người c*̉a nhà chúng tôi, đồ nó mua c*̃ng là c*̉a nhà chúng tôi, hỏng thì hỏng thôi, nhà bọn tôi không cần đền." Bà Hứa tái mét mặt mày nói. Trong lòng thì tức giận muốn chết mất, con nhóc chết tiệt đó mua thứ đắt như vậy cho con cái nhà người ta, mà không mua cho em trai mình, quả đúng là không có chút lương tâm này. Tống Quế Hoa nghe vậy thì lập tức vui cười, hỏi những người bên cạnh tới xem chuyện vui: "Mọi người nghe xem, đúng thật là không biết xấu hổ. Ban đầu không quan tâm sống chết c*̉a hai chị em Nam Nam. bây giờ còn có mặt mũi nói đồ Nam Nam mua là của gia đình bọn họ đấy. Nếu thật sự phải tính như vậy thì đồ vật mấy người lấy của Nam Nam phải bị xét sử công khai đấy. Đúng thật sự là thượng bất chính, hạ tắc loạn, già thì trộm đồ, nhỏ thì cướp đồ, Nam Nam khi đó chuyển hộ khẩu là đúng mà. ". Những người dân thôn đang vây xem náo nhiệt nghe thấy lời này c*̃ng phải nhịn cười. Không phải thế sao, nhà ông Hứa này c*̃ng tệ thật đấy. Trương Thúy Cầm chạy ra khỏi phòng, chống nạnh tỏ vẻ muốn đánh nhau. Tống Quế Hoa không sợ cô ta: "Làm sao, không có lý thì muốn đánh nhau à. Còn tưởng nhà chúng tôi sợ à. Nhưng Trương Thúy Cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242941/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.