Dù sao thì cháu... Hứa Kiến Sinh làm việc ở đó lâu rồi, đến lúc đó làm khó cháu thì thế nào đây? c*̃ng tại chú Quý c*̉a cháu không biết ăn nói, giảng hòa là đã ổn rồi." "Thím à, thím đừng lo lắng, ở hầm mỏ ông ấy không phải là lãnh đạo, cháu c*̃ng không thuộc phạm vi ông ấy quản, muốn làm khó dễ cháu c*̃ng không dễ đâu. Vả lại, người tốt ở hầm mỏ nhiều lắm ạ, họ đều rất chăm sóc cháu. Những đồng chí ở nhà ăn bọn cháu tốt lắm ạ. Bình thường việc nặng đều không để cho cháu làm. Thím xem này, cháu mập ra đây này." Hứa Nam Nam cười xoa xoa cái má phúng phính c*̉a mình. Dưới tình huống bình thường, trước mười tám tuổi luôn sẽ có chút nét bụ bẩm. Nguyên chủ trước kia quá gầy, thân thể rất khó điều dưỡng được. Cô ăn ngon uống ngon, nhìn chung c*̃ng đã dưỡng được dáng vẻ c*̉a cô gái mười sáu tuổi. Mặt ngày càng tròn trịa, véo vào còn có thể bóp được cả thịt. Tống Quế Hoa cười: "Không sai, vừa rồi cháu về thím có thấy, đến thành phố quả thật nuôi mập ra rồi. Chẳng trách người ta nói là chỗ tốt, xem ra đúng thật biết nuôi người hơn ở thôn." Trong lúc hai người đang nói chuyện, Hứa Tiểu Mãn đột nhiên nước mắt đầy mặt chạy về: "Thím ơi, chị ơi, không ổn rồi, Mộc Đầu và Thạch Đầu đánh nhau với người ta." Tống Quế Hoa và Hứa Nam Nam nghe vậy thì lập tức sửng sốt, cả hai vội vàng chạy ra ngoài. Trên đường đi, Hứa Tiểu Mãn cũng vừa nức nở vừa kể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242939/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.