"Bột mì là bảy hào một cân. Trứng gà thì hai hào một quả ạ." Hứa Nam Nam nói xong lại bổ sung thêm một câu: "Bột mì đưa năm lượng phiếu lương thực là được rồi ạ. Trứng gà thì không cần phiếu lương thực." Giá cả thì Hứa Nam Nam có nghe ngóng qua, trong xã mua bán thì ba hào một cân, giá cả phổ biến trong chợ đen thì đắt hơn trong xã mua bán vài lần. Hứa Nam Nam c*̃ng không muốn thách giá quá cao, giá cả này là vừa phải. Quả nhiên, vừa nghe thấy mức giá này, mắt của những ấy người đều sáng bừng lên, ánh mắt nhìn bột mì càng thêm nóng bỏng. Kể cả người vốn chỉ định mua trứng gà c*̃ng hối hận vì không mang theo nhiều phiếu lương thức và tiền theo. Bọn họ dứt khoát nói: "Bán mười quả trứng, cộng với thêm năm cân bột mì. Ngày mai khi nào cô đến, tôi sẽ sang chỗ cô tiếp." "Tôi muốn lấy một nửa, cô cân cho tôi, tôi sẽ trả tiền và phiếu lương thực cho cô ngay." Người đàn ông trung niên nói. Dì có tuổi c*̃ng không khách sáo, trả tiền luôn: "Trước tiên cho dì lấy mười cân bột mì." Ba người vừa mới nói xong thì lại có thêm người khác đến vây quanh. Sau khi biết giá cả, lượng người muốn mua c*̃ng tăng lên ngay lập tức. Hứa Nam Nam luống cuống vội vàng cân đồ. Chẳng mấy chốc, tất cả mọi thứ đều được bán hết, thậm chí hai bao bố c*̃ng có ngươi mua mang đi luôn. Cô cầm theo tổng cộng năm mươi quả trứng gà, bán sạch hết kiếm được mười đồng. Ngoài ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242919/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.