Tương Lệ Lệ căm hận cắn môi. Không phải là lấy được một giấy khen sao, có gì tài giỏi? Chờ con nhỏ đó gây họa cho nhà ăn, xem mấy người còn che chở không. Trong lòng căm hận suy nghĩ, thau trong tay cũng chà đến mức vang loảng xoảng, phát ra âm thanh chói tai. Hứa Nam Nam dẫn Hứa Linh rời khỏi nhà ăn, cho Hứa Linh một nắm kẹo, bảo cô nhóc đi tìm bạn chơi. Cô thì về ký túc xá thay quần áo sạch sẽ, lúc này mới ra khỏi mỏ. Từ sau lần nghĩ tới chuyện mua nhà, cô đã bắt đầu suy nghĩ thêm để dành ít tiền, dễ mua căn nhà thích hợp. Còn vấn đề nguồn tiền nên giải thích thế nào... chờ có tiền hẵng nói, bây giờ lo lắng cũng mất công. Người của thị trấn phần lớn đều có đơn vị, sau khi ăn cơm trưa xong, người trên đường cũng không nhiều, chỉ có ít người già và đám con nít đi lại trên đường. Bọn nhỏ túm năm tụm ba ngồi xổm một chỗ chơi trò chơi, cũng không cần ai trông. Trên đường cũng không có nhiều xe như sau này, đến xe đạp cũng khó thấy một chiếc. Lúc này thật sự nghèo, cô cũng muốn mua một chiếc xe đạp. Trong cửa hàng Taobao có đủ loại xe đẹp, chờ mua nhà, cô sẽ mua một chiếc loại phượng hoàng. Vẫn quen cửa quen nẻo đến nhà của cặp vợ chồng già lần trước. Ông Vu Đông Lai tới gặp cô, đôi mắt đục ngầu sáng lên: "Cô gái nhỏ, đã lâu rồi cháu không tới." "Trong nhà mãi không có đồ tốt, lần này mang từ ngoài về, cháu bèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242916/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.