Bây giờ chuyện cô ta sốt ruột là, nếu bác gái không thể chuyển hộ khẩu phi nông nghiệp, có nghĩa giấc mơ ăn lương thực hàng hóa của họ sẽ vỡ nát. Ở quê cũng không bằng trước đây, bác cả lại phải trợ cấp cho quê nhà, còn phải nuôi mấy đứa bé, có thể gánh vác nổi sao? Long Long và Lỗi Tử là cháu trai, nhất định bà và bác cả sẽ để hai người họ đi học, chị ta và Hứa Hồng thì chưa chắc. Chị ta thấy rõ ràng Hứa Hồng vẫn có hơi không dám tin. Xem ra chị ta phải nghĩ cách về nhà bàn bạc chuyện này với mẹ, chị ta không muốn bị người nhà vứt ở một bên như nhỏ Hai và nhỏ Tư. Hứa Hồng được Hứa Mai Tử nhắc nhở như vậy, hình như cuối cùng cũng nhận ra điều gì. Ôm sách vở chạy về nhà, chạy còn nhanh hơn Hứa Mai Tử. "Bác gái, giáo viên của chúng cháu nói bác bị trong mỏ báo cáo phê bình, là thật sao?" Hứa Hồng vừa vào nhà đã ầm ĩ mở ra. Lý Tĩnh nửa nằm trên giường, trên đầu đặt một chiếc khăn ướt, nhìn vô cùng yếu ớt. Sau khi chuyện báo cáo phê bình hôm nay xảy ra, cô ta đã hôn mê, cũng may là hôn mê, lúc này mới không cần đối mặt với sự cười nhạo của nhiều người. Cô ta cũng không ngờ chuyện này lại ầm ĩ như vậy, khoáng trưởng cũng tự mình ra mặt, nói cô ta làm chuyện không đứng đắn ở trong mỏ, khiến cô ta bị kiểm điểm sâu sắc, còn bảo Hứa Kiến Sinh mỗi ngày về dạy môn chính trị cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242914/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.