Hứa Nam Nam hơi lo lắng: "Dễ bán không?" Hai ngày nữa cô phải lên đường rồi, theo như Hạ Thu Sinh giải thích với cô thì nhân lúc đầu năm đi, cô có thể đăng ký lớp học đêm trên mỏ, vừa học vừa làm việc, năm sau lúc thi tuyển công nhân, cũng có thể có được bằng cấp. "Chắc chắn dễ bán, không phải nhà nào cũng có lương thực để ăn. Năm nay thôn bên cạnh thu hoạch không bằng thôn của chúng ta, có rất nhiều nhà đều không được phát nhiều lương thực, có người còn nợ lương thực của nhà nước cơ." Tống Quế Hoa làm việc nhanh nhẹn, xin nghỉ nửa ngày công, tự mình đến thôn bên cạnh một chuyến, lúc về đã tìm được khách hàng. Đương nhiên, họ cũng không quan tâm đây gọi là mua bán, là mượn lương thực. Mượn lương thực mà không có lương thực thì làm thế nào, thì phải dùng tiền để đổi. Không cần dùng đến xa ba gác, hai người đàn ông nhấc đòn gánh, lương thực nhà Hứa Nam Nam đã được khênh đi. Lúc Hứa Nam Nam dẫn Hứa Tiểu Mãn lên đường, có rất nhiều người tiễn. Hai người Hứa Căn Sinh tới, cả nhà Tống Quế Hoa cũng tới, còn có những gia đình bình thường hay qua lại trong thôn. "Nam Nam, mang lại vẻ vang cho người trong thôn chúng ta, cố gắng chuyển chính thức, sau này làm người thành phố." Lưu Đại Hồng vô cùng hào hứng nói: "Từ lâu thím đã biết cháu là một đứa bé có bản lĩnh, có bản lĩnh hơn chú Căn Sinh của cháu, vào thành phố chăm chỉ làm việc, đừng quên quay về thăm mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242891/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.